Một giai đoạn kỳ lạ

Chính chủ Trần Minh Quang chia sẻ góc nhìn người làm nghề lâu năm về “Nghề môi giới”

Mình từng làm tại một doanh nghiệp BĐS, có số lượng vừa đủ với khoảng 500 nhân sự sale, nếu tính hệ thống tại TP.HCM, có thời điểm khoảng 2.000 người (chưa tính miền Tây, Miền Trung và Miền Bắc). Ngày đó, dù là công ty môi giới, nhưng vận hành theo mô hình phát triển, phân phối độc quyền dự án. Nên, ae sale có khi cả năm chỉ tập trung đúng một dự án.

Ngoài việc làm hoài 1 dự án cũng..."ngán", cần "đổi gió" thì vấn đề hạn chế thu nhập vì ít được bán nhiều dự án, chưa nói đến nheiefu dự án rất "khó nhằn", khách rớt liên tục... cũng là vân đề đau đầu

Nhưng, không vì thế mà ae vi phạm nguyên tắc đạo đức, không trở thành cá-sống bằng "hai mang", không hẳn là tất cả, vì thời nào mà chắng có người this, người that, nhưng số đông mình thấy thế.

Việc sale hỗ trợ khách ra hàng, tái đầu tư là chuyện bình thường, nhưng không có khái niệm làm cùng lúc hai công ty hay "đá khách" ra ngoài. Nếu anh em thấy sản phẩm nào tốt, sẽ đề xuất, Ban lãnh đạo sẽ thẩm định và ký kết để tạo nguồn hàng cho anh em bán để có thu nhập.

Nhưng Sau Covid, dường như có một "biến thể" mới về đạo đức nghề nghiệp đang âm ỷ lây lan. Tình trạng nhân sự gian dối, tráo trở lại trở nên phổ biến đến mức người ta mặc nhiên coi đó là chuyện "bình thường".

tctdvn-mot-giai-doan-ky-la-1778570844.jpg
 

🎯Đừng nhầm lẫn giữa "Sinh tồn" và "Hèn kém"

Việc chi trả vài đồng tiền lương không phải là gánh nặng quá lớn với một doanh nghiệp, nhưng sự khiếm khuyết về tư duy mới là vấn đề nan giải. Có người đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho kinh tế khó khăn để biện minh cho hành vi sai trái. Nhưng hãy nhớ: Nghèo không làm người ta hèn, chỉ có sự thiếu đạo đức mới khiến con người ta trở nên hèn mọn.

Nực cười thay, những người vi phạm đạo đức nghề nghiệp lại thường là những người gào thét đòi "công lý" cho bản thân mạnh mẽ nhất. Nghe thì oai, nhưng thực chất chỉ là tấm bình phong cho lối sống ích kỷ, vụ lợi.

🎯Dùng sự ích kỷ, che lấp thói vô ơn

Một bộ phận nhân sự trẻ bây giờ dường như rất khó để thốt ra hai từ "Biết ơn". Họ xem việc ai đó giúp đỡ mình là trách nhiệm, những gì họ có, là do "năng lực bản thân", dễ dàng quên đi người đã dìu dắt mình, quên đi môi trường đã cho họ cơ hội để trưởng thành.

Quay lưng, phủi áo đã đành, có người còn trở thành đối thủ trực tiếp, lôi kéo nhân sự, cạnh tranh không lành mạnh, thậm chí là dùng những lời lẽ bôi xấu- cả nơi từng là "nồi cơm" của mình.

Có vẻ, khi kinh tế đi lên, công nghệ phát triển, nhưng nhận thức và nhân cách của một bộ phận lại dường như đi lùi. Kẻ làm sai không còn biết xấu hổ, trái lại còn tự hào khoe khoang chiến tích "luồn lách", rồi quay lại "cắn" ngược nơi mình từng gắn bó.

Thước đó trong nghề, không chỉ đo bằng bao nhiêu giao dịch, giá trị một con người không chỉ qua việc có được bao nhiêu tiền, mà còn nằm ở giá trị đạo đức và "nhân phẩm"

Nếu không có "nhân phẩm" thì người ta gọi là....